Sang đây, tuần tôi làm 5 ngày, đi học 1 ngày, ngủ 1 ngày, ngày ăn 3 bữa, hôm nào thích thì 4 bữa, không sao cả, tiền mình mà.
Ban đầu sang đây riệu là trò giải trí duy nhất, sau này thì đa dạng hơn, như đánh nhau, trêu chó, rồi bọn tôi đua nhau mua điện thoại vào được mạng, đôi khi chúng nó coi xếch cho khuây khỏa nỗi nhớ quê hương..
Hồi ở nhà tôi nghĩ mình sang đây sẽ học được một thân công phu tiếng Anh, nói chuyện như gió... Sang đây ở giữa một đống người Thái Lan, mở mắt ra đã " Xa vắt đi khắp", cả ngày " kin khẩu", "kin lẩu".. tôi trở về thời mọi rợ, ăn thịt sống – chấm đồ cay.
Tôi với anh người Phú Thọ ở chung với nhau, cách chỗ người Thái Lan ở chục mét. Cái nhà tôi ở có 3 gian, 1 gian tắm rửa, vệ sinh, 1 gian để ngủ và uống riệu, 1 gian bếp có cái tủ lạnh to và cái bếp to. Cái bếp to tích hợp cả bếp ga, cả lò vi sóng, với lại lò nướng vào làm 1 thể, hồi đầu sang sử dụng được mỗi bếp ga, những chức năng còn lại thì chúng tôi mù tịt. Việt Nam ở thì tốn ga hơn Thái Lan, vì người Thái họ ăn nhiều thịt sống. Mới đầu tôi kinh, mấy lần thịt lợn, không dám ăn, sau tôi tặc lưỡi: kinh b**i gì, tôi đớp hết.
Kể trước với anh chị về chuyện ăn uống, vì tôi tục, cái đầu tôi lúc không nghĩ đến gái, là nghĩ đến ăn, chả công to việc lớn mẹ gì hết. Thằng Tây chủ tôi nó bảo: Dân Israel tao cứ làm 3 ngày là đủ thực phẩm cả tháng, chúng mày cũng thế. Sang độ hơn tuần nó dẫn tôi đi lên thành phố mua thực phẩm, cách 150km. Đi đường thì đường rộng thênh thang, tụi nó cứ vít tầm trăm mốt, trăm hai, ngồi trong xe với tốc độ ấy rất dễ ngủ, đi được một quãng tôi ngủ mẹ mất, nước dãi chẩy vòng quanh.
Nó dẫn mình vào siêu thị, nó đi sắm đồ bình thường, cũng thịt bò, rượu vang, nước ngọt. Nó chỉ mình vào một khu riêng, cũng bán thịt bò, cá mú, gà, vịt đông lạnh … nhưng mà gần hết đát, đâu còn 3,4 tháng, giá rẻ còn 1/3, lương mình bằng 1/3 lương bản địa, thế nên, thằng chủ tôi mua đồ xịn, tôi mua đồ - chắc là thực phẩm cho chó không chừng?
Tôi kệ mẹ, kén cá chọn canh đéo gì, ở Giao Chỉ còn ăn khoai kia mà. Tôi phải mua thực phẩm dự trữ cho cả tháng, vì mỗi tháng thằng chủ chỉ chở đi thành phố có 1 lần. Ra thanh toán thì thằng chủ quẹt thẻ, nó bảo sau trừ lương, mình tranh thủ rút thêm mấy chục cái túi bóng, đồ miễn phí, tội đéo gì, về còn bao nhiêu là việc. Thằng Thái Lan ngó tôi, rồi ngó lại con nhân viên siêu thị, thấy chả vấn đề gì, cũng rút lấy, rút để.
Ra khỏi siêu thị thằng chủ bảo tôi với 1 thằng Thái Lan cứ việc đi loanh quanh chợ Nga, còn nó đi có việc, 2 tiếng sau nó đón. Thằng Thái Lan gật như bổ củi, tôi nghệt mặt ra, đoán là thằng chủ đi “ giải ngố” – tiên sư, đéo rủ bố mày.
Ở thành phố rất ít cửa hàng tạp hóa, không như An Nam mình,nó chỉ có 5,6 siêu thị với vài cái chợ bán đồ tươi. Dân Israel tụi nó rất ít đi chợ, chủ yếu Ả rập, Nga, Tầu, Thái, Phi..
Ra vẫy tắc xi, thằng lái xe bắt tay cười với tôi, mồm xoen xoét: Chi na, chi na. Tôi bắt tay nó, giật giật như kiểu trong bữa riệu dân tộc mình, cũng cười toe toét với nó: Chi na thằng bố mày!
Vào chợ Nga cũng chả khác gì chợ mình, cũng cá sống, gà tươi, có khác chăng là rất nhiều riệu vốt ka Nga, bia Nga – toàn lon dung tích nửa lít, các anh chị mà ở đấy thì tôi đảm bảo cũng rỏ dãi ra mà thèm ấy chứ.
Đợt sau này, dân Việt Nam ít đi lên thành phố hơn, không phải vì ăn ít đi, mà đồng bào mình phát hiện ra những nguồn thực phẩm dồi dào.
Chó, mèo bên này thả rông các anh chị ạ. Chó nhà mấy thằng chủ tây đem từ chỗ ở - cách 4,5 km - vào chỗ tụi tôi ở và làm thả. Chó cảnh sát bị loại cũng đem thả rông ở đấy. Dân Thái Lan quí tụi chó lắm, hay cho chúng nó ăn. Dân Việt Nam mình cũng quí, hay ăn tụi nó.
Ban đầu thì chúng tôi không dám bắt thịt, bực lắm, các anh chị tưởng tượng xem xung quanh mình người ta chăm chút mấy ông chó đó hết sức, chủ tây mua thức ăn cho ăn dần, dân Thái Lan vuốt ve chúng nó, mà mình cứ phải nhìn đống thịt tươi đó chạy nhảy, thử hỏi có bực không?
Đợt đầu chúng tôi chỉ trêu chó thôi, đợt sau thì đem thịt. Mấy ông chó dạn người, cứ lảng vảng quanh mình, cho một gậy là có ngay bữa cải thiện.
Có hôm bà giáo viên bước vào phòng thằng phiên dịch viên, thấy tụi tôi đang uống riệu với thịt mèo xào lăn, bà suýt ngất, bà kinh hãi lắm, từ đó không bao giờ bước chân vào phòng Việt Nam. Mà hôm sau, thịt mèo ăn không hết, thằng phiên dịch xiên thịt vào dây, đem phơi, bên này trời khô hanh, nắng nóng, không sợ thịt hôi thối, ăn dần vẫn ngon.
Ông anh ở cùng một hôm rủ tôi đi bắt gà thuê cho trang trại gà. Lão bảo mày cứ đá chết con gà, mình có thịt ăn cả tháng. Tôi lơ mơ, con gà thì đáng đéo bao nhiêu thịt. Đến gần trang trại gà thì thối um, không chịu nổi, tôi phải lấy cái áo cộc bịt mồm vào. Trang trại gà rất thối, phải đặt rất xa khu dân cư. Vào đến chuồng gà thì tôi té ngửa ra, đm, con gà gần ba chục cân, tôi quay sang bảo ông anh: thôi, em chuồn đây, gà này nó đá em chết, chứ em đá nó, nó đéo chết đâu. Ông anh cứ động viên, vừa được tiền công bắt gà, vừa được con gà nào chết mang về, được ăn, được nói, được cả gói xôi, tôi cũng ham. Thằng Việt Nam ở trang trại gà quay sang dậy tôi: mày cứ bè cổ nó sang cánh cho gẫy cổ là nó chết. Thế là tôi liều.
Thằng Tây chủ trại gà chỉ cái chuồng nào cần bắt, cũng bảo có con nào chết thì chúng mày mang về mà ăn. Sau khi bê bết cứt, cũng xong việc để về, mỗi bố Việt Nam cầm 1 ông gà chết tầm 3 chục cân. Thằng Tây vẫy tay cười nắc nẻ.
Thế là hết chuyện ăn, còn chuyện uống để lần kế nhé các anh chị !
VÀNG A PHỞN
Thứ Năm, 4 tháng 9, 2014
Thứ Ba, 2 tháng 9, 2014
Ramat Negev - Xa mạc cũng nở hoa (2)
Mải kiếm cơm ngày ba bữa, nay tôi mới lại kể tiếp chuyện sang tây cho anh chị mở rộng tầm mắt. Nói chung là có sao nói vậy, nói chung là văn phong lủng cũng, câu chữ rối ren, ngôn từ tục tĩu, nói chung là chả ra thể thống giề, nói chung là chả biết nói gì với các anh chị, bởi vì thực ra mình sang tây làm cho tụi nó, tụi nó nghĩ mình thay con trâu ấy mà.
Lại nói, sau khá nhiều thời gian lằng nhằng ở cửa nhập cảnh, chúng tôi cũng xong thủ tục xin visa – hạn gần 1 năm.
Rồi được đưa ra xe buýt để về nơi làm việc và học tập, đâu cách gần 400km thì phải. Xe buýt bên này cũng khác bên mình, có hẳn toa lét trên xe, làm tôi trố mắt. Tôi cứ nhớ hồi ở nhà mình đi xe mấy lần, đcm, mấy thằng lơ xe khốn nạn, bao giờ cũng bắt tôi nhịn đái đến chỗ nào chúng nó thích mới thôi.
Lúc đó là đêm, đoàn chúng tôi lên xe là ngủ, tôi cũng chuẩn bị làm một giấc đẫy tễ, mà nào ngờ tôi lại bồi hồi, khó tả, thế mới lạ, chắc lần đầu xa quê.
Tôi lại được ngồi cạnh cửa sổ, nhìn ra ngoài, con đường rải nhựa thênh thang, đèn đường rực rỡ, tôi lại nhớ đến làng tôi. Tôi nhớ lúa, ngô, khoai, sắn, cánh đồng vàng ươm, nhớ mùi rơm, mùi bùn, con trâu, con nghé, nhớ con đường làng lầy lội bùn đỏ, nhoe nhoét cứt trâu… đúng là
“ Khi ta ở chỉ là nơi đất ở
Khi ta đi, đất bỗng hóa tâm hồn”
Xin phép các anh chị cho tôi phang câu thơ này vào đây cho nó tròn cảm xúc.
Xe về bến là chỗ cái trường chúng tôi sau này sẽ học, còn chúng tôi phân chia nhau ra ở mỗi thằng mỗi trang trại, nửa đêm mấy ông chủ tây lọ mọ đón chúng tôi về.
Tôi với một anh bên Phú Thọ ở chung với nhau, trong cái lán, cạnh một FARM – Một nhà kính nho nhỏ - bên trong trồng cà chua.
Về đến nơi là 4h sáng, trời vẫn tối mò mò, tôi lăn ra ngủ…để rồi sáng hôm sau tôi mới như chết đứng. Chúng tôi ở giữa xa mạc, liên miên đồi cát, vài cái lán, vài cái FARM, như trên đảo hoang, tôi rơi nước mắt, tôi đái ra quần, ấy là tôi nghĩ thế
....
Thứ Tư, 23 tháng 7, 2014
Ramat Negev - Xa mạc cũng nở hoa
Tôi trông thế này thôi mà cũng từng đi Tây đấy các anh chị ạ. Đi là đi trời Tây hẳn hoi, chứ loanh quanh sang Tầu với lại Cam, Lào là tôi đéo tính.
Tính tôi oai, đcm, mấy năm trước tôi toàn khoe sang đây học tập, mà có phải đéo đâu, sang làm như trâu, như chó, học học cái gì???
Đoàn tôi sang đó đâu khoảng trăm thằng, mỗi thằng mỗi nơi, mỗi thằng một trình độ, lôm côm cả.
Tôi xách vali nặng như con lợn cỡ 20 cân, hầm bà lằng đủ thứ từ mì tôm, giuốc, lạc, tăm ... đến lọ cao sao vàng, mà theo như quảng cáo của u tôi thì có vẻ như nó chính là thuốc tiên trị bách bệnh mẹ rồi. Thôi thì, từ cảm nóng, cảm lạnh, đau đầu, nhức răng, đi ỉa... có vẻ hễ mắc bệnh gì cứ bôi bôi là khỏe.
Tôi lên máy bay sang Hồng Công, rồi từ Hồng Công mới sang cái nơi tư bản giãy chết kia, ấy là lịch trình nó là thế. Lần đầu tiên đi máy bay cảm giác thật lâng lâng khó tả, tôi ngồi ngay cửa sổ, nhìn xuống dưới cánh đồng như những hộp diêm bé bé xếp liền nhau.
Trên máy bay có một cái rất bất tiện là đái rất khó, có lẽ do áp suất, cứ từng giọt từng giọt cực kì bực mình. Tôi cứ tưởng tượng cái toa lét có một cái ống thông hẳn ra bên ngoài, xả thẳng xuống đất, thật đúng là trên trời các thần tiên đi " hái hoa", dưới đất lại tưởng mưa xuân thì bỏ mẹ.
2 tiếng là từ Nội Bài đến Hồng Công, rồi chuyển sang một máy bay to gấp rưỡi để đi tiếp.
Ngồi 12 tiếng nữa, cũng chả có gì để kể, toàn là ngủ, đi đái, rồi ăn. Suất ăn của tụi Tây như cho mèo, hoen hoen được cái bánh mì với pho mát, rồi khoanh trứng... nói chung là ít. Nhìn xung quanh tụi Tây ăn rất thanh cảnh, mấy bố Việt Nam thì tôi khỏi cần nhìn cũng biết, loáng cái sạch bách, để lại mỗi pho mát, đéo hiểu tại sao. Tôi cũng để lại, sợ ăn vào lạ bụng đi kiết trên không trung thì lại khổ.
Cuối cùng cũng đến nơi, tôi nhớ lúc đó là 2h sáng, hơi nhưng nhức mũi, tôi khinh quá trừng, đcm, bọn tư bản thối nát, đến không khí còn khô khô, không ẩm ẩm như bên mình.
Chúng tôi lục tục đến làm thủ tục nhập cảnh, chỗ làm thủ tục có mười mấy cửa, đến trước cửa có người đóng dấu, rồi chui qua cửa thế là nhập cảnh vào nước nó.
Do là ban đêm, mười mấy cửa chỉ có khoảng 8 hay 9 cửa có người xét duyệt, người ta ở mọi nơi trên thế giới xếp hàng lần lượt.
Nói đến đây thì các anh các chị biết rồi đấy, bao năm học tập dưới mái trường XHCN các anh chị còn lạ gì truyền thống của dân tộc ta.
Lũ chúng nó ( vì tôi chừa tôi ra he hé ) ùa vào chỗ xếp hàng. Trên áo, trên mũ thằng nào cũng in chữ VIETNAM to tướng. Vào đến nơi là chả cần hàng nối gì sất, ông nào cũng lên đầu hết, tám chín hàng toàn dân ta xếp thứ nhất, đúng là Việt Nam vô đối. Chen lấn xong thì quay sang nhau chém gió, nước bọt bay tứ tung, đéo đắt nổ tung trời, thiên hạ đúng là không thể chịu nổi.
Lúc đó có thằng Tây an ninh sân bay tiến lại, đm, tôi thề, nó là con trâu chứ đéo phải con người, đem cân móc chắc ít cũng phải tạ rưỡi. Nó nói xí xố, xì xồ lằng nhằng một lúc rất là cáu gắt.
Đoàn chúng tôi có thằng phiên dịch, nó quay lại bảo " Việt Nam được ưu tiên xếp vào 1 cửa khác".
ĐM thằng phiên dịch, bố láo bố toét, tôi xấu hổ vô cùng. Mấy bố Việt Nam ở mấy hàng kia hớn hở chạy lại.
....
Xin phép các anh chị, hồi sau kể tiếp, nay say quá !
Tính tôi oai, đcm, mấy năm trước tôi toàn khoe sang đây học tập, mà có phải đéo đâu, sang làm như trâu, như chó, học học cái gì???
Đoàn tôi sang đó đâu khoảng trăm thằng, mỗi thằng mỗi nơi, mỗi thằng một trình độ, lôm côm cả.
Tôi xách vali nặng như con lợn cỡ 20 cân, hầm bà lằng đủ thứ từ mì tôm, giuốc, lạc, tăm ... đến lọ cao sao vàng, mà theo như quảng cáo của u tôi thì có vẻ như nó chính là thuốc tiên trị bách bệnh mẹ rồi. Thôi thì, từ cảm nóng, cảm lạnh, đau đầu, nhức răng, đi ỉa... có vẻ hễ mắc bệnh gì cứ bôi bôi là khỏe.
Tôi lên máy bay sang Hồng Công, rồi từ Hồng Công mới sang cái nơi tư bản giãy chết kia, ấy là lịch trình nó là thế. Lần đầu tiên đi máy bay cảm giác thật lâng lâng khó tả, tôi ngồi ngay cửa sổ, nhìn xuống dưới cánh đồng như những hộp diêm bé bé xếp liền nhau.
Trên máy bay có một cái rất bất tiện là đái rất khó, có lẽ do áp suất, cứ từng giọt từng giọt cực kì bực mình. Tôi cứ tưởng tượng cái toa lét có một cái ống thông hẳn ra bên ngoài, xả thẳng xuống đất, thật đúng là trên trời các thần tiên đi " hái hoa", dưới đất lại tưởng mưa xuân thì bỏ mẹ.
2 tiếng là từ Nội Bài đến Hồng Công, rồi chuyển sang một máy bay to gấp rưỡi để đi tiếp.
Ngồi 12 tiếng nữa, cũng chả có gì để kể, toàn là ngủ, đi đái, rồi ăn. Suất ăn của tụi Tây như cho mèo, hoen hoen được cái bánh mì với pho mát, rồi khoanh trứng... nói chung là ít. Nhìn xung quanh tụi Tây ăn rất thanh cảnh, mấy bố Việt Nam thì tôi khỏi cần nhìn cũng biết, loáng cái sạch bách, để lại mỗi pho mát, đéo hiểu tại sao. Tôi cũng để lại, sợ ăn vào lạ bụng đi kiết trên không trung thì lại khổ.
Cuối cùng cũng đến nơi, tôi nhớ lúc đó là 2h sáng, hơi nhưng nhức mũi, tôi khinh quá trừng, đcm, bọn tư bản thối nát, đến không khí còn khô khô, không ẩm ẩm như bên mình.
Chúng tôi lục tục đến làm thủ tục nhập cảnh, chỗ làm thủ tục có mười mấy cửa, đến trước cửa có người đóng dấu, rồi chui qua cửa thế là nhập cảnh vào nước nó.
Do là ban đêm, mười mấy cửa chỉ có khoảng 8 hay 9 cửa có người xét duyệt, người ta ở mọi nơi trên thế giới xếp hàng lần lượt.
Nói đến đây thì các anh các chị biết rồi đấy, bao năm học tập dưới mái trường XHCN các anh chị còn lạ gì truyền thống của dân tộc ta.
Lũ chúng nó ( vì tôi chừa tôi ra he hé ) ùa vào chỗ xếp hàng. Trên áo, trên mũ thằng nào cũng in chữ VIETNAM to tướng. Vào đến nơi là chả cần hàng nối gì sất, ông nào cũng lên đầu hết, tám chín hàng toàn dân ta xếp thứ nhất, đúng là Việt Nam vô đối. Chen lấn xong thì quay sang nhau chém gió, nước bọt bay tứ tung, đéo đắt nổ tung trời, thiên hạ đúng là không thể chịu nổi.
Lúc đó có thằng Tây an ninh sân bay tiến lại, đm, tôi thề, nó là con trâu chứ đéo phải con người, đem cân móc chắc ít cũng phải tạ rưỡi. Nó nói xí xố, xì xồ lằng nhằng một lúc rất là cáu gắt.
Đoàn chúng tôi có thằng phiên dịch, nó quay lại bảo " Việt Nam được ưu tiên xếp vào 1 cửa khác".
ĐM thằng phiên dịch, bố láo bố toét, tôi xấu hổ vô cùng. Mấy bố Việt Nam ở mấy hàng kia hớn hở chạy lại.
....
Xin phép các anh chị, hồi sau kể tiếp, nay say quá !
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)